Thất nghiệp — và lần nào gặp Cha cũng nổi da gà
Ông bị thất nghiệp.
Không phải lần đầu ông đối mặt với khó khăn, nhưng là lần ông thấy rõ nhất cái trống rỗng của những ngày không có việc làm: vừa lo tiền, vừa lo tương lai, vừa lo không biết bao giờ mọi thứ sẽ ổn lại.
Ông đến văn phòng Cha Trương Bửu Diệp. Không phải chỉ 1 lần — mà nhiều lần trong thời gian thất nghiệp đó.
Và mỗi lần đến, điều xảy ra với ông là như nhau: nổi da gà.
Ông không giải thích được điều đó. Không phải lạnh — phòng không lạnh. Không phải sợ — ông không sợ. Cứ bước vào gặp Cha là nổi da gà, như thể có gì đó đang hiện diện mà da thịt ông cảm nhận được trước khi trí óc ông kịp xử lý.
"Lần nào gặp Cha tôi cũng nổi da gà," ông nói — và ông không có cách giải thích khác. Chỉ biết điều đó xảy ra, và mỗi lần ra về, ông bình an hơn lúc đến.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

