Thi quốc tịch rớt vì giám khảo nói khó nghe — lần hai thì gặp đúng người dễ thương
Lần đầu đi thi quốc tịch, bà rớt vì người phỏng vấn nói khó nghe quá. Tuổi đã cao, tai không còn thính, bà thất vọng tưởng chừng muốn bỏ cuộc. Nhưng sau lần ấy, bà tìm đến văn phòng vị linh mục nhân lành và khấn một lời rất cụ thể: "Cha ơi, lần sau con đi thi, xin Cha cho con gặp người phỏng vấn hỏi dễ hiểu, dễ nghe hơn."
Hằng đêm sau khi đọc kinh, bà lại tâm sự với Ngài như nói chuyện cùng người cha thân thương. Mỗi lần đi học, bà mang theo chai nước thánh xin được từ văn phòng, uống một chút để xin Ngài ban cho sự sáng suốt và sức lực.
Ngày thi đến, bà bước vào phòng phỏng vấn với trái tim đập thình thịch. Và đúng như lời đã khấn, bà gặp 1 người giám khảo vô cùng dễ thương, chỉ hỏi những câu rất dễ dàng, rồi chúc mừng bà. Ngay khoảnh khắc ấy, bà nhớ đến Ngài.
Từ sở di trú bước ra, bà không về nhà mà chạy thẳng đến văn phòng Ngài để tạ ơn. Bà biết vị linh mục này từ khi còn ở quê nhà, lúc mộ Ngài còn rất hoang sơ. Sang đến xứ người, có cô bạn cùng lớp học quốc tịch — 1 người ngoại giáo — giới thiệu cho bà biết nơi đây.
"Ai có gì khó khăn, bệnh hoạn đau yếu hãy cứ đến mà cầu xin," bà nhắn nhủ. Niềm tin đơn sơ nhưng chân thành ấy đã đưa bà vượt qua rào cản ngôn ngữ, để rồi trở thành công dân của vùng đất mới.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

