Tin và thương Ngài như Cha ruột — thi rớt lần một vẫn không nản
Bà theo đạo Phật, trước đây không biết gì về vị linh mục. Qua người bạn giới thiệu, bà đến xin ơn thông minh sáng suốt để học bài vì tuổi đã cao, học mau quên. Lần đầu thi quốc tịch bà rớt, nhưng không nản.
Bà tiếp tục cầu nguyện, xin cho lần sau gặp được người phỏng vấn dễ tính. Bà khấn rất cụ thể, xin gặp đúng người đó, và cứ xin hoài: "Xin Cha cứu con, xin Cha giúp con, xin Cha đồng hành với con."
Hôm thi, trước khi vào phòng bà cũng dâng lời khấn. Y như rằng — bà gặp đúng người mình muốn, câu hỏi toàn trong bài học, bà trả lời suông sẻ và đậu. Mới về nhà mấy tiếng bà đã chạy đến tạ ơn.
Bà còn xin housing, người ta nói phải chờ 6 năm. Sau 5 năm đi hỏi, họ bảo chờ thêm 2 năm nữa. Bà lại chạy đến cầu xin. Và mới đây, bà nhận được giấy báo đã được cấp nhà ở.
"Tôi tin và thương Ngài như người cha ruột của mình," bà chia sẻ. "Người con xin hoài thì thế nào người cha cũng cho thôi." Đức tin giản dị ấy đã đưa bà vượt qua rào cản ngôn ngữ, tuổi tác và cả sự chờ đợi dài đằng đẵng.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

