Tôi nhận ơn nhiều lần rồi — lần này tôi quyết định nói ra
Bà Châu Phạm nói ngay từ đầu: "Tôi nhận được rất nhiều ơn từ Cha Diệp. Lần nào có ơn tôi cũng đến tạ ơn Cha — nhưng chưa bao giờ tôi đứng lên kể trước mọi người."
Lý do bà chưa kể không phải vì ngại chuyện riêng tư. Mà vì bà nghĩ: ai cũng có chuyện riêng của mình, chuyện của mình có gì đặc biệt để kể.
Nhưng hôm nay bà đổi ý.
"Tôi nghĩ lại: nếu ai cũng nghĩ vậy thì không ai kể, mà không ai kể thì người chưa biết Cha sẽ không biết. Tôi không muốn ích kỷ như vậy."
Bà kể về những lần Cha giúp — không phải những phép lạ rực rỡ, mà là những chuyện đời thường: công việc tưởng không xong mà xong, chuyện gia đình tưởng không ổn mà ổn, những khoảnh khắc tưởng không có lối thoát mà lại có.
Mỗi lần như vậy bà đến tạ ơn. Lần này bà còn làm thêm một điều: kể lại.
"Làm chứng cho Cha, tôi không ngại tí nào."
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

