Trong tiệm nails chị có hình Cha — và bà thi quốc tịch gặp người phỏng vấn dễ
Tiệm nails của chị bà có hình Cha Trương Bửu Diệp — treo ở đó, ai vào cũng thấy.
Bà hay ngồi chờ chị ở tiệm, hay nhìn tấm hình đó. Nghe chị kể nhiều về Cha. Và trước ngày thi quốc tịch, bà cầu nguyện với Cha — không phải vì có nhiều đức tin tích lũy từ trước, mà vì lo, và vì không có chỗ nào khác tốt hơn để gửi cái lo đó.
Ngày thi, bà gặp người phỏng vấn rất dễ tính. Ông hỏi câu bà biết, bà trả lời được, ông gật đầu.
Bà đậu.
Không chỉ đậu — mà đậu với cái ngạc nhiên: đúng người phỏng vấn, đúng câu hỏi, đúng lúc câu trả lời trong đầu ra được. Không phải lúc nào cũng vậy — bà biết, vì những người đi thi cùng hôm đó không phải ai cũng may mắn như bà.
"Cha đã ban cho tôi nhiều ơn lành," bà nói — và "nhiều" ở đây không chỉ là kỳ thi quốc tịch. Là pattern bà thấy ngày càng rõ: mỗi khi cầu Cha, có điều gì đó xuôi hơn bình thường.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

