Từ ngày sang Mỹ, mỗi lần có chuyện là lại cầu Cha — và luôn được
Từ ngày sang Mỹ — bà bắt đầu đếm ơn.
Không phải đếm theo kiểu ghi sổ. Mà là mỗi lần có chuyện, cầu Cha, được — bà nhớ. Và khi nhớ lại cả quá trình từ ngày sang đến giờ, bà thấy ơn nhiều hơn bà tưởng.
Bà là người ngoại đạo — không theo đạo Công giáo theo nghĩa chính thức. Nhưng bà tin. Tin Chúa, tin Đức Mẹ, tin Cha Trương Bửu Diệp — theo cách của người tin vào điều tốt lành mà không cần giấy tờ chứng minh.
Mỗi lần có chuyện — dù lớn dù nhỏ — bà cầu Cha. Và câu trả lời không phải lúc nào cũng theo cách bà mong. Nhưng Cha chưa bao giờ để bà về tay không.
Bà đứng đây hôm nay để kể — không phải kể một chuyện cụ thể, mà kể về pattern bà thấy qua nhiều năm: cầu là được, không nhất thiết đúng lúc, không nhất thiết đúng cách bà muốn, nhưng được.
"Nếu có niềm tin thì xin sẽ được," bà nói — và câu đó bà nói như người đã kiểm chứng đủ nhiều lần để tin đó không phải may mắn.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

