Từ Tắc Sậy đến hoa kỳ — Cha vẫn là Cha
Chị Nguyễn Ngọc Thùy Trang biết Cha Trương Bửu Diệp từ khi còn ở Việt Nam.
Không phải chỉ nghe tên — chị đã từng xuống Tắc Sậy, Cà Mau, đứng trước mộ Cha. Cái kết nối đó không phải từ sách hay từ lời người khác kể — mà từ 1 lần chị đã thật sự ở đó, thật sự ở gần Cha.
Rồi chị sang Mỹ.
Nhiều thứ thay đổi khi người ta rời quê hương. Địa chỉ thay đổi, ngôn ngữ thay đổi, thói quen thay đổi. Nhưng chị mang Cha theo — không phải theo nghĩa vật lý, mà theo nghĩa Cha vẫn là Cha, dù ở đâu.
Sang đây, chị tìm đến văn phòng của Cha. Cầu nguyện, xin Cha, nhận ơn — như hồi còn ở Việt Nam.
"Cha Diệp lúc nào cũng trong tim tôi," chị nói. "Từ hồi ở Tắc Sậy đến giờ ngồi đây ở nước ngoài — Cha không thay đổi. Tôi thay đổi, hoàn cảnh thay đổi — nhưng Cha vẫn là Cha."
Có những thứ người ta mang từ quê hương sang đất mới không phải là hành lý — mà là điều quan trọng hơn nhiều.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

