Từ thằng bé phá phách — đến người đứng đây
"Hồi nhỏ tôi phá phách, không ai ngờ tôi thay đổi được."
Ông Tâm Nguyễn nói thẳng về quá khứ của mình. Không phải để tự hào, không phải để gây ấn tượng — mà vì ông biết câu chuyện của ông có giá trị nhất khi bắt đầu từ điểm thật nhất.
Ông lớn lên trong những năm tháng không ai kỳ vọng nhiều vào ông. Tự ông cũng không kỳ vọng nhiều vào bản thân.
Rồi ông gặp Cha Trương Bửu Diệp.
Không phải một cuộc gặp gỡ kịch tính. Không phải một khoảnh khắc sấm sét thay đổi tất cả. Mà là quá trình dài — trong đó ông dần trở thành người khác, không phải bằng sức mạnh của mình, mà bằng điều Cha làm trong ông.
"Chỉ có Cha mới hoán chuyển được con người tôi," ông nói. Câu đó không phải lời khoe — mà là lời thừa nhận thật của người biết rõ mình là ai trước và là ai bây giờ.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

