Tuần thai thứ hai mươi và căn phòng không ai muốn được mời vào
Khám thai định kỳ tuần thứ 20.
Bác sĩ khám xong, không nói ngay kết quả. Bà mời chị Trân Hoàng vào 1 căn phòng khác — không phải phòng khám thông thường. 1 căn phòng nhỏ hơn, yên tĩnh hơn. Loại phòng mà ai làm trong ngành y tế đều biết dùng để làm gì.
Chị ngồi xuống. Chờ.
Không cần bác sĩ nói gì, chị đã hiểu đây không phải tin tốt. Cái im lặng trong căn phòng đó nặng hơn bất kỳ lời giải thích nào.
Chị làm điều duy nhất mình có thể làm lúc đó: cầu Cha Trương Bửu Diệp. Không phải bài kinh, không phải công thức. Chỉ là nói thật: "Cha ơi, con không biết chuyện gì sắp xảy ra. Con sợ lắm. Xin Cha ở cạnh con."
Bác sĩ vào, thông báo tình trạng của em bé. Chị nghe, gật đầu, và trong lòng không ngừng cầu.
Chị tiếp tục cầu nguyện suốt những tuần sau đó — phó thác hoàn toàn vào tay Cha. Em bé chào đời bình an.
"Tôi không biết điều gì đã xảy ra theo cách khoa học. Tôi chỉ biết tôi đã cầu nguyện và phó thác — và em bé của tôi khỏe mạnh."
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

